Với một thằng đàn ông thiểu năng tình yêu như tôi, không yêu nổi mấy người phụ nữ. Người đầu tiên là mẹ, hiển nhiên rồi. Và bởi vì hiển nhiên nên có lẽ sẽ không có nhiều thứ để bàn. Người thứ hai luôn là một dấu hỏi chấm. Tôi cho rằng không ít đàn ông giống tôi, luôn mong muốn tìm được một người phụ nữ mà mình có thể gắn bó cả thể xác và tinh thần cho đến hết cuộc đời. Và sự gắn bó ấy, chúng ta gọi là “yêu”. Là “yêu” (mang tính động từ) chứ không phải “tình yêu” (mang tính danh từ), bởi tình yêu là sự định danh, không phải hành động. Và như một nhà văn mà người tôi yêu rất thích – Oscar Wilde, đã nói rằng: “To define is to limit” (Định nghĩa là giới hạn).

Tôi không yêu sớm như các bạn đồng trang lứa. Lên đến Hà Nội, bước chân vào đại học, tôi mới bắt đầu yêu. Lần đầu yêu, tôi cảm thấy si mê, cảm thấy không thể thiếu, cảm thấy trái tim mình bị đau đớn khi tổn thương. Lần thứ hai yêu, tôi không còn si mê nữa mà chỉ còn thấy cảm giác không thể thiếu và nỗi sợ đau đớn. Lần thứ ba yêu, tôi chỉ còn cảm giác không thể thiếu và bắt đầu hoài nghi về việc không biết đó có thể gọi là “yêu” hay là sự ràng buộc. Từ đó, tôi bắt đầu đặt hoài nghi về các mối quan hệ trước đó của mình. Tôi nhận ra rằng, đó không phải yêu. Những người ấy chỉ là một cái bóng của mẹ tôi chứ không được như mẹ tôi. Họ chăm sóc tôi những ngày tôi xa mẹ, và thế là tôi sa vào tình yêu với họ. Và do chỉ yêu những cái bóng nên những mối tình ấy nhanh chóng khiến tôi chán nản và chờ đợi.

Lần thứ tư, tôi đã yêu thật sự, đã yêu mà không ngờ tới. Tôi đã không để ý rằng tôi quan tâm đến người ấy như thế nào. Tôi còn nhớ có lần, nửa đêm, đang ở trong vòng tay của người phụ nữ khác, người ấy gọi điện nhờ đi mua thẻ điện thoại, thế là tôi phóng xe ra đường mua vội mà không hề tự hỏi xem tại sao mình lại làm thế. Và không ít lần như vậy, mọi yêu cầu của người ấy, tôi đều ưu tiên số một, quan trọng hơn việc học, hơn mọi cơ hội kiếm tiền, hơn cả mối quan hệ tình yêu mà tôi đang ở trong đó… Thế nhưng, lúc ấy tôi vẫn không biết mình đã yêu. Bởi người ấy rất gần mà cũng rất xa, một người không bao giờ chăm sóc ai nhưng lại mang niềm vui đến cho nhiều người khác, bởi vì người ấy không phải là cái bóng của mẹ tôi.

Tôi chỉ nhận ra tôi đã yêu người ấy khi thấy những điểm không hoàn hảo ở người ấy. Tôi nhận ra ở người ấy sự yếu đuối ẩn sau sự tự tin, sự nhạy cảm ẩn sau những lời nói phũ phàng. Và khi tôi quyết định rằng sẽ ở bên bảo vệ người ấy mỗi khi người ấy không còn đủ sức để chiến đấu với thế giới nữa, thì tôi biết rằng tôi đã yêu thực sự.

Không giống như nhiều người đàn ông khác, tôi không mong muốn có một người vợ ngoan ngoãn, dễ thương, chăm lo hết các công việc gia đình. Tôi yêu người phụ nữ của tôi bởi người ấy có thể thúc đẩy những phần con người trong tôi mà tôi chưa bao giờ khám phá, có thể khiến tôi phát điên nhưng lại có thể mang đến những giây phút yên ả. Tôi yêu người phụ nữ ấy bởi người ấy ít đeo mặt nạ để lấy lòng người khác. Tôi không cho rằng có nhiều người hiểu được những điều này, bởi đa phần thích một sự hoàn hảo giả tạm chứ không đủ dũng khí để yêu, cũng không đủ dũng khí để khám phá con người mình và sống thật với chính mình.

Tác giả, dịch giả, biên tập viên, giảng viên tiếng Anh Founder BookHunter, Foxstudy, Hang Cáo Các cuốn…