Sông xanh hòa điệu thủy lưu

Dưới mắt tôi
Gió nam ùa lồng lộng

Cao trên trời
Lớp lớp mây bạc nổi trôi
Mỗi trái tim đập nhịp hoan ca sáng tháng Năm rực rỡ

Ngập tràn lạc thú:
Thế rồi vạn vật cũng lụi tàn
Suối sông ngừng chảy
Gió ngừng thổi
Mây ngừng trôi
Tim ngừng đập
Vì vạn vật tới lúc tàn lụi
Vạn vật lụi tàn
Mùa xuân nào quay lại
Ôi, hư vô!
Cái chết đợi rồi
Kìa! Bạn bè tôi xa xôi
Rượu và lạc thú
Chúng ta được gọi tới rồi lại ra đi
Nằm sâu, rất sâu
Chìm trong tịch mịch nơi phải vậy
Chỉ hân hoan đọng lại
Tiếng chim ngân vang
Không thể nào nghe
Cũng như gió thổi đồi cao.
Ôi chao bất hạnh!
Nghe này! Cái chết gọi mời
Ngay lúc này tôi đang nói
Quai hàm rụng rời
Má hồng phai nhạt
Tráng kiện nhược dần
Băng đá trộn cùng máu nóng
Mắt thì đông cứng
Bao lần chuông đã điểm tang
Này linh hồn lạc thú, biệt ly thôi.
Đất già nua
Chỉ một lần sinh
Ai cũng biết
Xa xưa.
Và đất già nua sẽ diệt
Hãy để gió ấm nồng băng qua
Và sóng xanh vỗ bờ
Đêm đêm lại ngày ngày
Ai nào thấy
Nơi vĩnh cửu.
Vạn vật đã sinh
Nào quay lại
Vạn vật lụi tàn cả thôi.

Hà Thủy Nguyên dịch

Nguyên tác:

ALL THINGS MUST DIE

Clearly the blue river chimes in its flowing

Under my eye;
Warmly and broadly the south winds are blowing

Over the sky.
One after another the white clouds are fleeting;
Every heart this May morning in joyance is beating

Full merrily;
Yet all things must die.
The stream will cease to flow;
The wind will cease to blow;
The clouds will cease to fleet;
The heart will cease to beat;
For all things must die.
All things must die.
Spring will come never more.
O, vanity!
Death waits at the door.
See! our friends are all forsaking
The wine and the merrymaking.
We are call’d–we must go.
Laid low, very low,
In the dark we must lie.
The merry glees are still;
The voice of the bird
Shall no more be heard,
Nor the wind on the hill.
O, misery!
Hark! death is calling
While I speak to ye,
The jaw is falling,
The red cheek paling,
The strong limbs failing;
Ice with the warm blood mixing;
The eyeballs fixing.
Nine times goes the passing bell:
Ye merry souls, farewell.
The old earth
Had a birth,
As all men know,
Long ago.
And the old earth must die.
So let the warm winds range,
And the blue wave beat the shore;
For even and morn
Ye will never see
Thro’ eternity.
All things were born.
Ye will come never more,
For all things must die.