Anh không an ủi được trăng
Giữa thăm thẳm vô cùng nghìn năm cô độc
Ánh trăng nhàn nhạt
Lạnh hững hờ

Ngón lụa níu đường tơ
Tiếng đàn rung nhịp nhịp
Lời yêu muôn đời cũ
Ngậm ngùi như sấm lịm chân trời
Lý Bạch ơi!
Trăng già thêm nghìn tuổi vì người

Lặng thinh không lời đáp
Rưng rưng mình trăng hay
Anh không cho phép mình say
Trên đời đã không còn Lý Bạch

Đời anh nửa chừng xanh
Đời trăng lưng chừng rụng
Kẻ khờ rong chơi tới muộn
Cung tơ lạnh quá rồi

Tiếng đàn chơi vơi
Sóng lan trời rộng

Lên thuyền ra giữa dòng trăng
Ôm lấy cơn mơ tuyệt vọng

Khoảnh khắc này có cứu được anh
Giữa vô nghĩa đời mình?

Minh Hùng

Tốt nghiệp khoa Báo chí, Học viện Báo chí Tuyên truyền. Sách đã dịch: Nghệ thuật và Thợ…