Ta nhớ tóc người trắng đông hiên
Thâu xuân, thâu hạ, thâu thu yên
Thâu sầu tràn nghiên đen ngọn bút
Giấy lòng vẫn nguyên bạc nỗi niềm
 
Ta nhớ tiếng kiếm miết thâu đêm
Tiếng vọng tinh cung 
Ánh nguyệt thềm
Canh đông lạnh gáy tóc ai xõa
Hay tóc người yêu ta đã xa
 
Miệng người, lời yêu, không đồng vọng
Tiếng tiêu ai nổi lộng cô liêu
Dưới trời hoang nở môi hàm tiếu
Lòng này nương sương theo ánh triêu
 
Ưu uyển nếp rắn xiết nhân duyên
Hồ yêu vĩ tỏa lối cửu tuyền
U không, dáng trúc hồng ánh nguyệt
Tru tiếng thi lang lưu lời ngàn
 
Yêu! Ta nguyện hóa kiếp mông lung
Cùng địa đàng cháy
Liên đài rung
Yêu! Ta thiếp trên ngực ngươi lồng lộng
Trong tiếng không
Vang tiếng tương phùng
 
Đăng Bùi