Ngoảnh đi ngoảnh lại em đã bỏ đi rồi
Tôi ngậm ngùi tìm một tinh cầu khác
Leo lên trên dăm tầng mây chán nản
Mọi đường bay đều hướng đến vô cùng

Chiếm cho mình một tinh tú lạnh lùng
Tự cười mình sống đời vô nghĩa lý
Chọn giấc mơ dài vài ba thế kỷ
Chọn một người để bắt đầu quên

Từ phương trời của bạo chúa cô đơn
Em và thế giới kia là hai điều nhỏ nhặt
Bé li ti như bụi sa vào mắt
Đã lỡ rồi, nhắm lại, sẽ tan thôi.

Ơ kìa! Lệ cũng chảy thành đôi…
Ta vung tay gạt mênh mông vời vợi
Vỡ tan giọt tinh cầu tiếc nuối
Ai chịu ngồi yên đợi lúc bạc đầu?

Chợt nổ tung vụt chớp vạn tia sầu
Chợt lửa ngút đêm thanh tàn lụi
Em ngoảnh lại một giây ngắn ngủi
Vết lưu tinh, chậm, thật chậm, đã rơi…

Khi tôi trở lại thì em đã quên rồi
Tôi ngập ngừng chọn một tôi nào đó khác
Một kẻ bạo tàn vô tâm độc đoán
Chỉ nhớ tên mình, quên mọi yêu thương…
Rồi những đêm bơ vơ lạc canh trường
Người lại ngước tìm một tinh cầu xa lạ…

 

Minh Hùng

Tốt nghiệp khoa Báo chí, Học viện Báo chí Tuyên truyền. Sách đã dịch: Nghệ thuật và Thợ…