Vàng là kim loại quý, những ích lợi của vàng khỏi kể thêm rườm; những ai không biết giá trị của vàng thì đi khám tâm thần, nha nha!

Bài viết này vì vậy xin được khoanh lại, chú trọng vào một diệu dụng của vàng mà ít ai để ý, đó là vàng hoàn toàn có thể ăn được, theo nghĩa đen.

THẾ GIỚI

Trước hết, cần hiểu ăn vàng là một hành vi văn hóa, một tập tục lâu đời.

Tiêu biểu là nền văn minh Ai Cập cổ đại cách nay 5.000 năm. Từ thời đó, với người Ai Cập thì Thần Ra – Thần Mặt trời – là vị thần tối linh. Ánh nắng ban mai của thần liên quan tới sức mạnh sáng tạo. Và vàng, với ánh kim chói lọi của nó, được xem là hiện thân của Thần Ra. Người Ai Cập cổ đại do đó đã dùng vàng làm đồ trang sức, bùa hộ mệnh và mặt nạ Pharaoh, với niềm tin nó có thể bảo vệ sức khỏe và kéo dài tuổi thọ. Họ đã cực kỳ minh triết khi sớm nhận ra kẻ phàm phu nào chịu khó ăn vàng sẽ có năng lực giao tiếp với thần linh.

3.000 năm trước, người da đỏ châu Mỹ cũng biết rằng ăn vàng có thể khiến thân thể con người nhẹ nhàng thoát tục.

Tức là từ xửa xưa, vàng đã là dược phẩm giúp thanh lọc cơ thể và tâm hồn. Người ta tin rằng khi vàng được đưa vào cơ thể sẽ có khả năng tái tạo sinh lực, từ đó cải thiện mọi mặt hoạt động của con người.

Vì vậy từ thời Ai Cập cổ đại, vào khoảng thế kỷ thứ nhất sau Công nguyên, hoạt động “Giả kim thuật” nhằm luyện thuốc trường sinh đã được bắt đầu, sau đó thuật này nhanh chóng lan truyền sang Ả Rập, rồi du nhập châu Âu. Đó là nền tảng quan trọng cho ngành hóa học và y học hiện đại.

Đến thời trung cổ, ở Châu Âu, vàng đã được sử dụng để trang trí cho thực phẩm. Miếng vàng cán mỏng phủ lên các món ăn là một bằng chứng rành rành, cho thấy chủ tiệc ít ra cũng là phường trọc phú.

Đặc biệt ở Ý, tầng lớp thượng lưu đã có thói quen phủ vàng lên toàn bộ các món trên bàn tiệc. Bò dê heo chó, gà vịt tôm cá, chim cút, nghêu sò ốc hến, bánh mì và bánh quy đều được phủ bằng vàng lá, thiệt là sướng từ con mắt thấu tới đại tràng. Đến thế kỷ 16, do tiêu thụ quá nhiều vàng, Hội đồng thành phố Padova đã phải ra sắc lệnh hạn chế sử dụng vàng cho tiệc tùng, quy định rằng chỉ được dát vàng lên không quá hai món ăn để trang trí trong tiệc cưới.

So với sự điên rồ thô thiển của việc trét vàng lên cá và thịt heo, Nữ vương Đồng Trinh Elizabeth Đệ Nhất của Vương quốc Anh tinh tế hơn nhiều. Bà chủ yếu chỉ rắc vàng lên các loại trái cây, cà-phê và trà.

Ở Châu Á, từ thế kỷ XII đến thế kỷ XIII, các quý tộc Mông Cổ tin rằng uống rượu pha vàng là cách để chứng minh cho lời thề muôn thuở không phai. Đây là tục “uống vàng ăn thề” độc nhất vô nhị của Mông Cổ. Thời điểm đó, đại quân Mông Cổ tấn công Tây Hạ, bao vây kinh đô Ngân Xuyên, khiến người Tây Hạ phải cúi dâng công chúa Sát Hợp để xin hàng. Thành Cát Tư Hãn lệnh cho Thừa tướng Mang Ca Tát Nhi (Monggeser) “nghiền vàng vào rượu uống với sứ giả Tây Hạ để ăn thề liên minh”.

Và nói nào ngay, trong cuộc cạnh tranh phô trương phú quý náo nhiệt dương gian này, không thể không nhắc đến Trung Hoa.

TRUNG HOA

Từ xa xưa, người Tàu luôn tin rằng vàng có thể chữa trị bá chứng nan y. Trong kinh sách từ Tiên Tần dài dài tới đời Thanh có đủ loại chuyện ăn vàng làm thuốc của các tiền bối Trung Hoa, từ nghiêm trang tới tục tĩu. Tận bây giờ, không ít dân đại lục vẫn tin rằng trộn mạt vàng nguyên chất vào nước mà uống có thể trị được bách bệnh, thậm chí có người trộn luôn mạt vàng vô nước tiểu đồng nam.

Thời Nam Bắc triều (năm 220-589), các bậc vương tôn bộ trưởng nhà Ngụy Tấn đã tin rằng ăn vàng sẽ giúp sống lâu, thọ như vàng đá. Người ta đem vàng với ngọc bích tán ra thành bột, sau đó cho mỹ nữ trộn đều hai thứ bột đó lại, đặt lên đùi non, thấm nước cốt vò thành viên bằng nửa đầu ngón tay út. Mỗi ngày nhai hai cữ sáng chiều, mỗi cữ hai viên, uống với rượu ấm. Đó gọi là “Kim ngọc Đại bổ huờn”, phụ nữ dùng thường xuyên sẽ giữ được thanh xuân vĩnh cửu, chết đem chôn chín trăm năm vẫn còn nguyên nhan sắc, còn đàn ông thì tha hồ trường kỳ kháng chiến.

Kinh nghiệm đắt giá đó, phải công nhận là do thành tựu lớn lao của nền y học cổ truyền Trung Hoa.

Các sách thuốc Đông y xưa đều nhìn nhận vàng như một dược phẩm. “Dược tính luận” (藥性論) của danh y Chân Quyền (541-643) đời Đường chép rằng vàng có công dụng rất tốt trong trị bệnh tim và an thần.

“Bản thảo Cương mục” (本草綱目) của Lý Thời Trân soạn năm 1578 ghi rằng “lấy vàng lá vo thành viên hoặc tán thành bột có thể trị trúng gió, động kinh, phong nhiệt, cũng như các bệnh về gan và túi mật”.

“Bản thảo Bị yếu” (本草備要) của Uông Ngang năm 1694 cho rằng vàng có công năng trị các bệnh tim, gan, mật; chữa động kinh, phong nhiệt; là bảo bối để trấn tâm an thần.

Trong mắt các thầy thuốc Trung Hoa, việc ăn vàng không có gì đáng ngạc nhiên, vì y học Trung quốc cổ đại vốn cho vàng lá là loại dược liệu chữa được cả mù lòa. Cứ lấy bột vàng nguyên chất trét lên mí thì mắt ai cũng sáng như đèn pha.

HIỆN ĐẠI

Thời nay, việc ăn vàng đã thành phổ biến trên toàn thế giới.

Ở Anh, Pháp, Đức, Ý, Mỹ, Nga, Tàu, Nhật, Đại Hàn, Dubai, Singapore… nếu không có cà-rem phủ vàng thì cũng có phao câu vịt mái tráng vàng; rồi lạp-xưởng, cơm chay rắc mạt vàng; bánh pizza, bánh ú, bánh bao thiu nhân vàng, đi kèm với rượu vang Romanee Conti, Cheval Blanc, Minh Mạng thang, rượu Amakong, rượu rắn, rượu bù tọt pha với vàng nano lấp lánh như tia nắng Địa Trung Hải…

Ngay ở Việt Nam, chỉ cần 200.000 đồng là có thể ăn cơm chiên hoặc bánh bông lan dát vàng.

Có thể nói thực phẩm trộn vàng đã phủ kín toàn cầu.

AN TOÀN

Cần lưu ý, vàng dùng làm thực phẩm không phải các loại vàng miếng, dây chuyền, cà-rá, bông tai thông thường, mà nguyên liệu dùng làm thực phẩm phải là vàng lá đã qua chế biến.

Muốn có vàng lá phải chịu khó tốn công sức. Người xưa thường kẹp miếng vàng giữa hai lớp giấy dày để cán ra, vàng hòn vàng cục thì lấy búa đập dẹp thành miếng mỏng.

Với công nghệ hiện đại, một gam vàng nguyên chất có thể cán ra thành một lá vàng 55 thước vuông, độ dày 0,0001 li; gần đây, vàng còn được ép bằng công nghệ nano, cho nát ra thành thứ bột vàng cực mịn. Cho nên ngoài vàng lá còn có vàng lá lỏng, cà-phê Trung Nguyên 5.000 đồng một bịch mà được pha một ít vàng lá lỏng sẽ thành thánh dược chói mắt, có tác dụng đen tóc đẹp da và cường dương.

Độ tinh khiết của vàng lá nếu trên 90% là an toàn. Ngược lại, vàng lá có độ tinh khiết càng thấp thì các chất kim loại nặng như chì, đồng… pha trộn trong đó có thể mang lại công hiệu như thuốc trừ sâu. Trong lịch sử, những chuyện luyện vàng thành thuốc trường sinh bất tử là điều hão huyền, nhưng người chết sau khi ăn vàng thì đông lắm, nhất là những người ăn vàng thô chưa qua tinh chế.

Và nên biết, từ những năm 1970-1980, Ủy ban Chuyên gia Quốc tế về Phụ gia Thực phẩm (JECFA) do Tổ chức Y tế thế giới (WHO) và Tổ chức Nông lương Liên Hiệp Quốc (FAO) phối hợp điều hành, đã chỉ ra rằng vàng có thể ứng dụng cho một lượng nhỏ vào thực phẩm. Nó được phân loại là phụ gia thực phẩm với mục đích tạo màu.

Năm 1983, Ủy ban Codex về Phụ gia Thực phẩm của Tổ chức Y tế Thế giới đã chính thức liệt kê vàng nguyên chất tự nhiên 9999 vào danh mục phụ gia thực phẩm, ở vị trí thứ 310 trong Bảng A.

Chỉ cần tuân theo quy định của Tổ chức Y tế Thế giới để bảo đảm tỷ lệ trong 1 tấn lương thực có không quá 2 gam vàng thì có thể yên tâm ăn ngon, khỏi phải tính chuyện đầu thai sớm. Còn nữa, với loại vàng lá có độ tinh khiết cao (trên 90%), nó sẽ được đào thải ra ngoài trong khoảng 24 giờ sau khi ăn uống, tức là nó không có cơ may nào để tích tụ trong cơ thể, nên rất an toàn.

Y TẾ

Theo y học Trung Hoa cổ truyền, vàng nguyên chất có công dụng chữa bệnh, người xưa sử dụng nó trong nhiều phương pháp điều trị khác nhau. Ví dụ nó được sử dụng làm vật liệu trám răng hoặc xương, làm kim châm cứu. Còn chuyện ăn hoặc uống vàng nguyên chất có thể biến tóc bạc thành tóc đen, trị hen suyễn, cải thiện táo bón kinh niên, tiêu trừ phong thấp, ngăn ngừa bệnh lậu, vân vân… Ai muốn tin thì tin, không tin cũng được, miễn ép[*].

Vàng tuy không có giá trị dinh dưỡng và mùi vị, nhưng nguyên tố Au rất ổn định, nó không thể tiêu hóa hoặc phản ứng trong cơ thể con người. Vàng lá được dùng làm phụ gia là chuyện bình thường. Theo quy định an toàn thực phẩm thì chỉ cần 0,01g vàng để uống nửa lít đế. Và xin thưa, nếu uống theo lượng đó thì độc tính của rượu cao hơn vàng là cái chắc!

Từ góc độ công nghệ thực phẩm, việc thêm vàng lá vào rượu cũng giống như làm cho Coke có màu tím hoặc các màu khác, chỉ là làm cho một loại thực phẩm có màu mới. Nó không có vấn đề gì về an toàn, và các nhà sản xuất sẽ không giữ bí mật công thức pha chế, mà thay vào đó họ sẽ công khai nó một cách rầm rộ. Nếu được chấp thuận, bài toán của các cơ quan quản lý chỉ là làm thế nào để điều tra và xử lý những hành vi trái quy định.

Từ góc độ dinh dưỡng, người ta xác định rằng có hơn 20 nguyên tố cần thiết cho cơ thể con người, và chắc chắn trong đó không bao gồm vàng. Vàng không béo bổ mà cũng chẳng hại gì cho cơ thể, nên hoàn toàn có thể cấp phép đối với vàng lá như một loại phụ gia, để đánh thuế vào cán bộ ta.

Trên thế giới, vàng lá đã được sử dụng làm phụ gia thực phẩm từ lâu, và chẳng có nước nào quy định hạn chế việc tiêu thụ nó. Vàng được dùng làm chất tạo màu cho thực phẩm để đáp ứng nhu cầu của thị giác, chỉ là thêm lựa chọn cho người tiêu dùng, cán bộ đảng ta tiêu dùng càng nhiều thì càng góp phần nhanh chóng giúp nước ta phục hồi kinh tế, chấp hết các cơn đại dịch.

KẾT LUẬN

Đồng bào nghe tới đây đã rõ chưa? Ăn hay uống vàng là chuyện nhỏ. Tuy không lợi ích bổ béo mắm me gì nhưng ít ra cũng vô hại. Chuyện ẩm thực là tùy sở thích và điều kiện của mỗi người.

Vả chăng, quyền được ăn cũng là một trong những quyền cơ bản của con người. Quyền tự do ẩm thực là cao quý hơn cả quyền tự do ngôn luận. Quyền này cũng phải được áp dụng bình đẳng, thường dân phải được tự do ăn, cán bộ trung ương càng phải được ăn tự do, cả vàng lá lẫn vàng khè.

Hành vi ăn vàng do đó là của bậc đại phú quý. Tư thế hả họng như chó táp miếng thịt bọc vàng lá, tuy ngó bộ đơn giản nhưng lại toát ra khí thế tự hào dân tộc; nó không chỉ làm rạng rỡ tư cách cá nhân, mà còn là để đóng thuế IQ cho thiên hạ.

Đặc biệt vàng ăn vô bao nhiêu sẽ được thải ra y nguyên bấy nhiêu. Do đó kẻ này dám mong từ nay về sau, nhà nước ta nên nắm lấy nghề hút hầm cầu, dẹp bọn tư nhân đi, và có các quy định nghiêm khắc để phân cấp quản lý nhà nước đối với ngành này. Bảo đảm có lời hơn khai thác mỏ vàng Bồng Miêu là cái chắc.

Mong thay!

——–

[*] “Bản thảo Bị yếu” ghi vàng lá có thể cho vào ấm để sắc và uống chung với thuốc. Ngày nay người ta đã có thể chế biến vàng lá làm lớp bọc đường bên ngoài của các viên thuốc tân dược hiện đại. Nổi tiếng nhất Trung quốc thời nay có “An cung Ngưu huỳnh huờn” (安宮牛黃丸) là loại thần dược viên nhộng bọc vàng lá, nghe đồn theo lời thì nó chữa được mù lòa. Ngoài ra nó còn trị được những cơn mê sảng do đứt mạch máu não, điều trị bệnh viêm màng não do sốt cao.

Năm 2002, nữ sĩ Lưu Hải Nhược, Biên tập viên chính của Đài Truyền hình Phụng hoàng Vệ thị (鳳凰衛視 Phoenix TV) bị tai nạn xe lửa hôn mê, tình trạng kể như lâm tử, chính nhờ An cung Ngưu huỳnh huờn mà cải tử hoàn sinh, khiến Tây y vô cùng kinh ngạc. Ai có mắt như đui, có óc như lú có thể mua nó về uống thử. Ngoài ra, còn có “Thập hương Phản hồn đơn” (十香返魂丹), “Mai hoa Điểm thiệt đơn” (梅花點舌丹) là các loại “kim dược” được bọc bằng vàng, luôn đứng đầu các chương trình quảng cáo ở đại lục, cũng có diệu dụng tương tự.

Tác giả: Vinhhuy Le

#Tô_Lâm_ăn_bò_dát_vàng

Tags:

Đại khái tôi là Ba Tàu, sinh ra ở Biên Hòa, cạnh dòng Đồng Nai, lập nghiệp ở…