Bản dịch của Nguyễn Hoàng Dương

 

Hỏi sao lại vào nơi núi biếc

Ta cười không đáp tâm tự nhàn

Đào hoa theo nước trôi xa mãi

Đất trời ta có giữa nhân gian.

 

Bản Hán Việt

Vấn dư hà ý thê bích sơn,

Tiếu nhi bất đáp tâm tự nhàn.

Đào hoa lưu thuỷ diểu nhiên khứ,

Biệt hữu thiên địa tại nhân gian.