Bản dịch của Hà Thủy Nguyên

Kẻ sĩ vỗ bầu ngọc
Tráng tâm già chửa tan (*)
Trăng thu ba chén vung gươm múa
Bỗng ngâm khúc vịnh lệ chứa chan
Chiếu phụng ấn triện mực sắc tía
Triệu mời ngự yến chốn cửu trùng
Tụng ca chí tôn xe vạn cỗ
Thềm son cổng xanh bỡn cợt ai
Sớm cưỡi ngựa rồng chầu thiên tử
Được ban roi cẩn ngọc san hô
Người đời ai biết Đông Phương Sóc
Tiên nhân bị đày chốn Kim Môn
Tây Thi khóc cười đều tuyệt sắc
Kẻ xấu bắt chước chỉ khổ mình
Quân vương dẫu yêu thương dáng ngọc
Tránh sao cung cấm kẻ ghét ghen.

(*) Lấy tứ từ 4 câu thơ của Tào Tháo : “Lão ký phục lịch, Chí tại thiên lý. Liệt sĩ mộ niên, Tráng tâm bất dĩ” (Ngựa già nằm trong chuồng/ Chí vẫn nơi ngàn dặm/ Kẻ sĩ đã về già/ Tráng tâm vẫn chẳng nguôi)

Bản Hán Việt:

Liệt sĩ kích ngọc hồ,
Tráng tâm tích mộ niên.
Tam bôi phất kiếm vũ thu nguyệt,
Hốt nhiên cao vịnh thế sái liên.
Phụng hoàng sơ há tử nê chiếu,
Yết đế xưng tràng đăng ngự diên.
Du dương cửu trùng vạn thừa chủ,
Hước lãng xích trì thanh toả hiền.
Triêu thiên sổ vãn phi long mã,
Sắc tứ san hô bạch ngọc tiên.
Thế nhân bất thức Đông Phương Sóc,
Đại ẩn Kim Môn thị trích tiên.
Tây Thi nghi tiếu phục nghi tần,
Sửu nữ hiệu chi đồ luỵ thân.
Quân vương tuy ái nga mi hảo,
Vô nại cung trung đố sát nhân.