Nghị định thư không bắt buộc bổ sung cho Công ước về Quyền trẻ em cho Thủ tục liên lạc năm 2011.

Trình bày về Nghị định thư

Vào ngày 19 tháng 11 năm 2011, Đại hội đồng Liên Hợp Quốc đã thông qua Nghị định thư không bắt buộc bổ sung cho Công ước về Quyền trẻ em về thủ tục liên lạc. Nghị định thư đã có hiệu lực kể từ ngày 28 tháng 5 năm 2012.

Nguồn gốc của Nghị định thư

Nhờ sự liên minh của 80 tổ chức phi chính phủ hoạt động vì sự tôn trọng Quyền trẻ em toàn cầu, Nghị định thư thứ ba đã được Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 19 tháng 12 năm 2011. Ủy ban Nhân quyền của Liên Hợp Quốc đã nhất trí chấp nhận nghị định thư này vào ngày 17 tháng 6 năm 2011.

Hai nghị định thư đầu tiên của Công ước Quốc tế về Quyền Trẻ em (ICRC) là:

  • Nghị định thư không bắt buộc bổ sung cho Công ước liên quan đến Quyền trẻ em, về sự tham gia của trẻ em trong các cuộc xung đột vũ trang, 2000
  • Nghị định thư không bắt buộc bổ sung cho Công ước về Quyền trẻ em, liên quan đến việc mua bán trẻ em, mại dâm trẻ em và nội dung khiêu dâm trẻ em, 2000

Mỗi quốc gia phê chuẩn Công ước (nếu muốn) sẽ trở thành một phần của Nghị định thư thứ ba.

Nội dung

Giới thiệu về các kiến ​​nghị cá nhân

Nghị định mới cho phép mọi trẻ em nộp đơn kiến ​​nghị cá nhân đến Ủy ban về Quyền Trẻ em.

Ban đầu, như Công ước đã nêu, không có cơ chế nào cho khiếu nại cá nhân. Các quốc gia thành viên của công ước phải gửi báo cáo mô tả tình hình của trẻ em trong quốc gia của họ cho Ủy ban về Quyền trẻ em.

Nghị định thư mới này sẽ củng cố các phương pháp đã có từ trước.

Nếu một đứa trẻ tin rằng các quyền cơ bản của mình đã bị vi phạm, em có thể nộp đơn khiếu nại lên Ủy ban.

Khiếu nại phải đáp ứng các điều kiện sau:

  • Đứa trẻ hoặc người đại diện của trẻ phải đã nộp đơn khiếu nại trước tòa án quốc gia. Nếu khiếu nại không thành công, đứa trẻ sau đó có thể hướng sang Ủy ban;
  • Đơn khiếu nại phải được nộp trước Ủy ban vào năm sau khi kết thúc thủ tục trước tòa án quốc gia;
  • Đơn khiếu nại không được ẩn danh hoặc không có cơ sở và không được cấu thành hành vi lạm dụng quyền;
  • Đơn khiếu nại phải được viết ra.

Những điều kiện này hạn chế việc sử dụng đơn thỉnh cầu này, đặc biệt là thời hạn nộp đơn khiếu nại trước Ủy ban.

Thủ tục điều tra

Thủ tục điều tra cho phép Ủy ban hành động khi nhận được thông tin nghiêm trọng về những vi phạm trầm trọng đối với Công ước hoặc các Nghị định thư của Ủy ban. Do đó, không cần phải nộp đơn thỉnh cầu giữa các quốc gia hoặc cá nhân; thủ tục này diễn ra độc lập. Ủy ban có thể cử các quan sát viên tại chỗ xác minh tính chính xác của thông tin được báo cáo. Việc này diễn ra bí mật.

Hạn chế: Để thực hiện quá trình này, Ủy ban phải nhận được sự đồng ý của quốc gia thì mới được tiến hành điều tra. Tuy nhiên, vì các quốc gia lo ngại một thủ tục có hệ thống, nên nó trở thành không bắt buộc. Hoa Kỳ được tự do công nhận thủ tục này hoặc không.

Liên lạc giữa các Quốc gia

Nghị định thư cũng cho phép một quốc gia thành viên nộp đơn khiếu nại chống lại một quốc gia khác, cũng là một bên của nghị định thư. Sau đó, công tố viên của quốc gia phải gửi đơn khiếu nại đến Ủy ban về Quyền Trẻ em.

Trên thực tế, các khiếu nại giữa các quốc gia hiếm khi được ghi như một công cụ pháp lý liên quan đến quyền con người. Ở cấp độ châu Âu, các khiếu nại giữa các quốc gia đã được sử dụng trước Tòa án Nhân quyền châu Âu, nhưng việc này không thường xuyên xảy ra.

Những tiến bộ lớn

Cho đến thời điểm đó, ICRC là công cụ pháp lý duy nhất về Nhân quyền mà không có quy trình khiếu nại cá nhân.

Ví dụ, Công ước chống Phân biệt chủng tộc năm 1965 và Công ước chống Tra tấn năm 1984 bao gồm các kiến ​​nghị cá nhân trước một Ủy ban thích hợp.

Ngoài ra, Công ước về xóa bỏ mọi hình thức phân biệt đối xử đối với phụ nữ năm 1979 và Công ước về quyền của người tàn tật năm 2006 bao gồm Nghị định thư tùy chọn cho phép kiến ​​nghị cá nhân.

Các giới hạn của Nghị định thư thứ ba

Khả năng đưa ra một khiếu nại tập thể đã không được thiết lập trong Dự án cuối cùng của Nghị định thư thứ ba. Thủ tục này sẽ trao cho các tổ chức độc lập trong lĩnh vực Nhân quyền, tổ chức phi chính phủ (NGO) hoặc các tổ chức hòa giải được Ủy ban Quyền trẻ em công nhận quyền khiếu nại đối với các hành vi vi phạm Quyền trẻ em.

Nguồn: Humanium

Dịch: Mỹ Anh