Bản dịch của Nguyễn Hoàng Dương

 

Đắc đạo không vĩnh viễn

Sai đạo lại yếu già

Nhìn gương tự cười người 

Tóc trắng như sương cỏ

Nghĩ lòng lại than thầm

Hỏi ảnh sao tiều tụy?

Đào mận biết nói gì

Nơi núi nam già đi.

 

Bản Hán Việt

Đắc đạo vô cổ kim,

Thất đạo hoàn suy lão.

Tự tiếu kính trung nhân,

Bạch phát như sương thảo.

Môn tâm không thán tức,

Vấn ảnh hà khô cảo?

Đào lý cánh hà ngôn,

Chung thành nam sơn hạo.

 

Trong loạn An Sử, Lý Bạch theo phò Vĩnh vương Lý Lân dưới danh nghĩa giúp vua Túc Tông dẹp loạn. Không ngờ, Lý Lân tạo phản, bị đánh thua và giết chết. Lý Bạch vì theo Lý Lân nên cũng bị án tử hình, sau đó lại được thay bằng án đi đày ở Dạ Lang. Nhưng đang trên đường tới Dạ Lang thì ông lại được lệnh tha.

Năm 761, Lý Bạch về ở nhờ nhà người bà con tại huyện Đang Đô, tỉnh An Huy. Lúc này, ông đã 60 tuổi và vẫn trắng tay. Lý Bạch viết “Lãm kính thư hoài” trong thời gian này.