Bản dịch và giải nghĩa của Nguyễn Hoàng Dương

Hồng nhạn từ phương Bắc
Nơi đất hiểm không người
Đập cánh hơn vạn dặm
Bay tự nhiên thành hàng
Mùa đông ăn lúa Nam
Trời xuân vòng về Bắc
Cỏ đã lên thay ruộng
Theo gió xa phiêu du
Sinh trưởng đoạn tuyệt gốc
Vạn năm không tương giao
Hỏi người chinh phu kia
Sao bình yên bốn phía!
Quân lữ không rời ngựa
Khải giáp không rời người
Chậm chậm tuổi già đến
Khi nào về cố hương?
Rồng thần ẩn suối sâu
Mãnh thú lượn non cao
Cáo hướng đầu về núi
Cố hương yên rồi vong.

Bản Hản Việt

Hồng nhạn xuất tái bắc,
Nãi tại vô nhân hương.
Cử sí vạn dư lý,
Hành chỉ tự thành hàng.
Đông tiết thực nam đạo,
Xuân nhật phục bắc tường.
Điền trung hữu chuyển bồng,
Tuỳ phong viễn phiêu dương.
Trưởng dữ cố căn tuyệt,
Vạn tuế bất tương đương.
Nại hà thử chinh phu,
An đắc khu tứ phương!
Nhung mã bất giải yên,
Khải giáp bất ly bàng.
Nhiễm nhiễm lão tương chí,
Hà thì phản cố hương?
Thần long tàng thâm tuyền,
Mãnh thú bộ cao cương.
Hồ tử quy thủ khâu,
Cố hương an khả vong!

Giải nghĩa

Hồng nhạn bay ra từ nơi đất hiểm ở phương Bắc
Đó là nơi không người
Đập cánh hơn vạn dặm
Bay hay dừng đều thành hàng
Vào mùa đông thì ăn lúa phương Nam
Đến mùa xuân lại bay về phương Bắc lượn vòng
Trong ruộng đã có cỏ bồng mọc lên
Nương theo gió xa bay đi khắp nơi
Khi lớn lên đã cố tình cắt đứt khỏi gốc rễ
Đến vạn năm sau không ngang tầm
Hỏi người chinh phu làm thế nào
Có thể bình yên được ở nơi bốn phía!
Quân lữ trên lưng ngựa không rời yên
Áo giáp không khi nào xa khỏi người
Dần dần thì tuổi già đến
Đến khi nào mới về quê cũ?
Rồng thần ẩn mình trong suối sâu
Mãnh thú bước đi trên sườn núi cao
Cáo chết hướng đầu về núi
Quê hương yên bình rồi cũng có lúc tiêu vong.