Hà Thủy Nguyên dịch:

Năm cũ bên đường hát biệt ly
Hôm nay đất Thục người vẫn đi
Tháng hai bên rèm hoa đùa gió
Trước thềm ngàn dặm trúc lâm li
Tiếng đàn như lòng thiếp
Đứt nối hết đêm này
Nhớ chàng ngựa trắng mang cung gỗ
Nơi đâu mà chẳng gió xuân bay?
Lòng chàng há nặng như đá tảng
Thân thiếp nào mãi vẻ hồng hoa.
Trời biếc sông xa ngang đêm tàn
Sóng bạc đầu cuộn chẳng cầu sang.
Gió Tây chưa thổi sầu đưa nhịp
Dệt lụa mày chau mấy năm ròng.
Giang sơn xa cách hoài chẳng dứt
Lệ nhòa nhập nhoạng ánh đèn chong.
Quạnh quẽ khóa mình sâu phòng vắng
Cây quế mấy độ nở tàn hoa.
Lùm cây quạ quạ ban mai đến
Gió động bờ ao tiếng ngọc lùa.
Vầng dương rầu rĩ không thành mộng
Há đến cầu nam hỏi tiên ông.

Bản Hán Việt

Khứ niên mạch thượng ca ly khúc
Kim nhật quân thư viễn du Thục
Liêm ngoại hoa khai nhị nguyệt phong
Đài tiền lệ trích thiên hành trúc
Cầm tâm dữ thiếp trường
Thử dạ đoạn hoàn tục
Tưởng quân bạch mã huyền điêu cung
Thế gian hà xứ vô xuân phong ?
Quân tâm vị khẳng trấn như thạch
Thiếp nhan bất cửu như hoa hồng
Dạ tàn cao bích hoành trường hà
Hà thượng vô lương không bạch ba
Tây phong vị khởi bi long thoa
Niên niên chức tố toàn song nga
Giang sơn thiều đệ vô hưu tuyệt
Lệ nhãn khán đăng sạ minh diệt
Tự tòng cô quán thâm tỏa song
Quế hoa kỷ độ viên hoàn khuyết
Nha nha hướng hiểu minh sâm mộc
Phong quá trì đường hưởng tùng ngọc
Bạch nhật tiêu điều mộng bất thành
Kiều nam cánh vấn tiên nhân bốc.