Nổi trôi theo đam mê tới khi linh hồn tôi
Là một cây đàn luýt mọi cơn gió gẩy muôn điệu
Bởi thế chăng mà tôi đã cho đi
Trí tuệ cổ xưa và nỗi đau đớn nơi mình? –
Cuộc đời tôi tựa cuộn giấy đã viết đôi lần
Nguệch ngoạc con chữ về lễ hội trẻ thơ
Với sáo huýt lời thơ tản mạn
Ích gì đâu phá hủy điều bí mật nơi toàn thể
Có lúc tôi dạo bước
Trên đỉnh cao dưới tia nắng mặt trời, và từ cuộc sống lạc điệu
Giáng xuống thanh âm vươn tới Chúa Trời:
Khoảnh khắc đó chết rồi ư? Ô này! Bằng cây gây nhỏ
Tôi còn làm gì khác ngoài chạm vào mật ngọt của điều lãng mạn
Liệu chăng tôi sẽ đánh mất linh hồn.

Hà Thủy Nguyên dịch

Nguyên tác:

To drift with every passion till my soul
Is a stringed lute on which all winds can play,
Is it for this that I have given away
Mine ancient wisdom, and austere control?
Methinks my life is a twice-written scroll
Scrawled over on some boyish holiday
With idle songs for pipe and virelay,
Which do but mar the secret of the whole.
Surely there was a time I might have trod
The sunlit heights, and from life’s dissonance
Struck one clear chord to reach the ears of God:
Is that time dead? lo! with a little rod
I did but touch the honey of romance —
And must I lose a soul’s inheritance?

*Tranh minh họa: Mùa xuân ở Ý – Levitan