Chưa! Trước đây mình chưa từng nghĩ tới cái chết cho tới đầu năm nay, từ sự ra đi của một người bạn – bằng tuổi mình. Mình mới quen và gặp bạn mới có 2-3 lần, comment qua lại mới đôi ba dòng tin. Nhưng những gì mình nhận được từ bạn còn nhiều hơn thế. Cả từ sự không còn tồn tại của bạn nữa !

Lúc đó mình thực sự bắt đầu có suy nghĩ nghiêm túc tới cái chết.

Trước kia khi nghĩ tới cái chết, mình chỉ sợ ma.

Sợ là sau khi chết sẽ đi về đâu?

Sau khi chết là một con ma ư? Nó trông như thế nào? Lờ mờ, ẩn ẩn hiện hiện trong màn đêm tối.

Sợ rằng khi còn sống làm việc xấu thì chết đi bị hỏi tội 😛

Chết rồi có cô đơn không? Có lạnh lẽo? Có lảng vảng, có lất khất một mình không? Có đói khát như những gì mình được nghe từ những câu chuyện từ người đang sống không?

Chính vì không biết nên mới sợ nhiều thế , đặt nhiều câu hỏi thế nhỉ!

Mình cũng chưa có trải nghiệm về suýt chết nên thực sự không biết điều đó thế nào. Mình có đọc một vài cuốn sách nói về sự ra đi sau cái chết thì nó không đáng sợ đến thế.

Mình có đi bơi và thả lỏng cơ thể theo dòng nước. Khi ấy, cơ thể nổi bập bềnh, mình chợt có suy nghĩ: à, nếu mà mình chết thì cũng sẽ như thế này đúng không? Cơ thể sẽ không còn điều khiển được theo ý mình. Mình sẽ tách thành hai phần tách biệt mà không còn là một nữa! Sẽ không còn được làm những điều mình thích, mình muốn được nữa rồi. Thân xác rồi sẽ được hỏa táng thành tro bụi . Và “tan” vào với không gian, không khí, đất, nước, lửa…

Nếu mình không tồn tại nữa thì những người thân, bạn bè của mình có cảm thấy đau lòng nhưng cũng sẽ chỉ trong một thời gian nào đó thôi. Ai cũng có cuộc sống của mình. Cuộc sống có quá nhiều thứ phải nghĩ tới, phải giải quyết mà! Hoặc cũng có thể lựa chọn để không phải thấy.

Vậy chết đi rồi tái sinh để làm gì? Không chết đi có được không? Không có tái sinh có được không? Thực chất mình ở đây, trở lại đây để làm gì?

Mình chẳng biết thời gian mình còn có thể sống chính xác là bao lâu. Có thể ngày mai, có thể một ngày nào đó, có thể gần, có thể xa. Nhưng mình không lựa chọn nghĩ tới chuyện bao giờ mình không tồn tại hay sẽ chết thế nào nữa. Thay vào đó…

Mình quan tâm mình còn sống không? Mình lựa chọn cách sống thế nào? Mình đang làm gì? Mình có thể làm được những điều gì cho những người thân, bạn bè mình, những người đang ở trong “thế giới” của mình.

Để khi mình có không tồn tại, mọi người cũng bớt đau lòng vì tiếc, bớt nhớ vì đã bỏ lỡ, bớt thương vì đã trọn vẹn với nhau rồi!

Hanoi, 11/09/2020