Bản dịch của Nguyễn Hoàng Dương

 

Chàng đi mấy xuân chẳng về nhà,

Cửa ngọc năm lần thấy đào hoa.

Lại có dòng cẩm tự,

Nhìn thôi cũng xót xa.

Lòng ta đứt đoạn chàng tim cắt,

Chẳng buồn chải chuốt tóc mây xanh,

Nỗi sầu tựa gió tung tuyết trắng.

Năm qua Dương Đài thư báo đấy,

Năm nay lại giục cả trùng khơi.

Gió đông hỡi gió đông,

Vì ta gửi mây về phương tây ấy,

Đợi chờ mãi không thấy,

Hoa rơi tịch mịch rêu cũng tàn.

 

Bản Hán Việt

Biệt lai kỷ xuân vị hoàn gia,

Ngọc song ngũ kiến anh đào hoa.

Huống hữu cẩm tự thư,

Khai giam sử nhân ta.

Chí thử trường đoạn bỉ tâm tuyệt,

Vân hoàn lục mấn bãi sơ kết,

Sầu như hồi phiêu loạn bạch tuyết.

Khứ niên ký thư báo Dương Đài,

Kim niên ký thư trùng tương thôi.

Đông phong hề đông phong

Vị ngã xuy hành vân sử tây lai

Đãi lai cánh bất lai!

Lạc hoa tịch tịch uỷ thương đài.

Nguyễn Hoàng Dương Biên tập viên sách; cộng tác viên biên tập - biên dịch tự do Mối…