Bản dịch của Nguyễn Hoàng Dương

Phượng à phượng à về cố hương
Ngao du bốn bể mong cầu hoàng
Thời chưa gặp a không nơi nghỉ
Nay biết a cao vút đường bay!
Tại phòng khuê có thục nữ này
Gần nhà chẳng gặp đớn đau thay!
Duyên này giá kết uyên ương được
Cớ gì không hẹn một đường bay?

 

Bản Hán Việt:
Phượng hề phượng hề quy cố hương,
Ngao du tứ hải cầu kỳ hoàng.
Thì vị ngộ hề vô sở tương,
Hà ngộ kim hề thăng tư đường!
Hữu diễm thục nữ tại khuê phòng,
Thất nhĩ nhân hà độc ngã trường.
Hà duyên giao cảnh vi uyên ương,
Hồ hiệt hàng hề cộng ngao tường!

 

“Cầm ca” có hai bài, đây là bài đầu tiên. Bài này cũng nổi tiếng với điển tích gắn liền với nó là tích “Phượng cầu hoàng”.

Trong khi đến đất Lâm Cùng, Tương Như vốn sẵn quen với Vương Cát là quan lệnh ở huyện, nên đến chơi. Cát lại mời Tương Như cùng đi dự tiệc ở nhà Trác Vương Tôn, vốn viên ngoại trong huyện. Nghe tiếng Tương Như đàn hay nên quan huyện cùng Trác Vương Tôn yêu cầu đánh cho một bài. Họ Trác vốn có người con gái xinh rất đẹp tên Văn Quân, còn nhỏ tuổi mà sớm goá chồng, lại thích nghe đàn. Tương Như được biết, định ghẹo nàng, nên vừa gảy đàn vừa hát khúc Phượng cầu hoàng (chim phượng trống tìm chim phượng mái) này. Trác Văn Quân nghe được tiếng đàn, lấy làm say mê, đương đêm bỏ nhà đi theo chàng.

Nguyễn Hoàng Dương Biên tập viên sách; cộng tác viên biên tập - biên dịch tự do Mối…