Bản dịch của Nguyễn Hoàng Dương

Rùa thần tuy thọ
Vẫn có lúc đi
Rắn vọt cưỡi mây
Vẫn thành tro đất
Ngựa già cúi mình
Chí nơi vạn dặm
Anh hùng bóng xế
Chẳng dứt hùng tâm
Thịnh suy có thời
Chẳng phải do trời
Tích vui thành phúc
Tháng năm trường tồn
Phúc đầy tới vậy
Ca để tỏ lòng!

Bản Hán Việt
Thần quy tuy thọ,
Do hữu cánh thì.
Đằng xà thừa vụ,
Chung vi thổ hôi.
Lão ký phục lịch,
Chí tại thiên lý;
Liệt sĩ mộ niên,
Tráng tâm bất dĩ.
Doanh súc chi kỳ,
Bất đãn tại thiên;
Dưỡng di chi phúc,
Khả đắc vĩnh niên.
Hạnh thậm chí tai!
Ca dĩ vịnh chí.

Bài thơ “Quy tuy thọ” được Tào Mạnh Đức sáng tác vào năm ông 63 tuổi. 63 tuổi, ám sát Đổng Trác, chiếm Duyện Châu, giữ thiên tử, dẹp Trương Tú, xử họ Viên, đuổi Lưu Bị, lấy Kinh Châu, thua Xích Bích, phạt Tây Lương,… Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ còn lại trong câu nói: “Bao nhiêu năm đem binh chinh chiến, bao nhiêu năm tay không trở về.”
Tào Mạnh Đức qua đời ở tuổi 66, sau 3 năm kể từ khi viết “Quy tuy thọ”.