Bản dịch của Nguyễn Hoàng Dương

Trắng như tuyết đầu núi
Sáng tựa trăng trong mây
Nghe lòng chàng hai ý
Tự thiếp quyết đoạn tình
Nay nâng chén sum vầy
Mai tiễn nơi đầu sóng
Chậm chậm đi trên nước
Nước xuôi dòng đông tây

Xót xa lại xót xa
Gả về nào than khóc
Nguyện người mãi một lòng
Bạc đầu không ly biệt
Cần trúc lay lay động
Đuôi cá quẫy quẫy cong
Nam nhi trọng ý khí
Sao để tiền cuốn đi.

 

Bản Hán Việt:

Ngai như sơn thượng tuyết,
Kiểu nhược vân gian nguyệt.
Văn quân hữu lưỡng ý,
Cố lai tương quyết tuyệt.
Kim nhật đấu tửu hội,
Minh đán câu thuỷ đầu.
Tiệp điệp ngự câu thượng,
Câu thuỷ đông tây lưu.

Thê thê phục thê thê,
Giá thú bất tu đề.
Nguyện đắc nhất tâm nhân,
Bạch đầu bất tương ly.
Trúc can hà niệu niệu,
Ngư vĩ hà si si.
Nam nhi trọng ý khí,
Hà dụng tiền đao vi.

Tương truyền, Tư Mã Tương Như sau khi làm bài Trường Môn phú (長門賦) nói lên nỗi lòng Trần A Kiều, giúp Hoàng hậu lấy lại được sủng ái của Hán Vũ Đế, thì chàng cũng trở thành người trong mộng của bao nhiêu tiểu thư mệnh phụ chốn kinh thành, chàng quên mất Trác Văn Quân tài hoa đa tình đang mỏi mắt chờ chàng ở chốn Thành Đô.

Rồi một hôm, Trác Văn Quân đang ngồi tựa cửa, chợt có người dâng đến một phong thư của chàng, mở bức lụa trắng tinh mà lòng những xốn xang. Nào ngờ trên mảnh lụa chỉ vỏn vẹn vài chữ “Một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười trăm ngàn vạn”. Thưa thớt như bước chân người trở về, lạt lẽo như lòng kẻ phụ phàng. Người đưa thư còn bảo chàng dặn lấy hồi âm ngay. Tâm cuồng ý loạn, vừa hận vừa đau nàng cầm bút đề luôn một mạch bài “Bạch đầu ngâm” gửi đến Tương Như.

Tư Mã Tương Như nhận thư giật mình, chiều hôm ấy xe ngựa cao quý nhằm hướng Thành Đô mà trở về.

Thành ngữ “Nguyện đắc nhất tâm nhân, Bạch đầu bất tương li” (愿得一心人,白头不相离) nổi tiếng về tấm chân tình trong văn thi là vốn từ bài thơ “Bạch đầu ngâm” này.

 

Nguyễn Hoàng Dương Biên tập viên sách; cộng tác viên biên tập - biên dịch tự do Mối…