Bản dịch của Nguyễn Hoàng Dương

 

Trời xanh trăng sáng tự bao giờ?

Ta ngừng chén hỏi một lời thơ!

Người sao kéo được vầng trăng sáng,

Trăng theo chân mỗi bước người mang

Trong như gương sáng soi cửa ngọc

Khói biếc tan tành tỏa sắc thanh

Đêm qua trăng đến từ biển lớn

Nào hay tan biến giữa mây xanh

Thu xuân thỏ ngọc chăm giã thuốc

Cô độc Thường Nga bầu bạn ai?

Người nay đâu thấy trăng xưa nữa

Trăng nay từng chiếu bóng người xưa

Người xưa nay như dòng nước

Cùng nhau ngắm ánh trăng nhu

Chỉ mong khi ca say cuộc rượu

Trăng sáng rọi soi mãi chén vàng.

 

Bản Hán Việt:

Thanh thiên hữu nguyệt lai kỷ thì,

Ngã kim đình bôi nhất vấn chi!

Nhân phan minh nguyệt bất khả đắc,

Nguyệt hành khước dữ nhân tương tuỳ.

Kiểu như phi kính lâm đan khuyết,

Lục yên diệt tận thanh huy phát

Đãn kiến tiêu tòng hải thượng lai,

Ninh tri hiểu hướng vân gian một.

Bạch thố đảo dược thu phục xuân,

Thường nga cô thê dữ thuỳ lân.

Kim nhân bất kiến cổ thì nguyệt,

Kim nguyệt tằng kinh chiếu cổ nhân.

Cổ nhân kim nhân nhược lưu thuỷ,

Cộng khan minh nguyệt giai như thử.

Duy nguyện đương ca đối tửu thì,

Nguyệt quang thường chiếu kim tôn lý.